Đêm Sài Gòn nghe tiếng mưa rả rích làm lòng anh chùng xuống. Nhìn sang bên cạnh thấy em và các con đã ngủ say, làm anh lại nhớ về cái thuở ban đầu mới lên sài gòn. Nghĩ lại bản thân thấy mình vừa liều lĩnh vừa may mắn. Nhớ lúc đó chỉ mang theo cái ba lô lép xẹp leo lên xe đò, tương lai phía trước thì mờ mịt, ai ngờ lại gặp được em giữa chốn phồn hoa đô thị này.

Sự đồng lòng và nhẫn nại của người bạn đời là tài sản lớn nhất giúp người đàn ông vượt qua những giai đoạn khó khăn trong cuộc sống.
Rời bến nước An Giang lên đất Sài Gòn lập nghiệp
Ở quê quanh năm chỉ biết ruộng đồng sông nước. Cuộc sống dưới quê thật êm đềm nhưng nghèo quá. Thanh niên trong xóm lớn lên đứa nào cũng rủ nhau lên thành phố kiếm việc làm. Anh cũng gom góp vài bộ quần áo cũ, chào cha mẹ rồi nhảy xe lên đây với hy vọng đổi đời.
Bước hụt chân ở cái chốn xa lạ
Khi đến nơi, đầu óc anh quay cuồng vì tiếng còi xe và khói bụi. Người người đi lại tấp nập chẳng ai thèm nhìn ai. Những ngày đầu tiên đó đối với người mới như anh thật không dễ dàng gì. Xin được việc giao hàng với đồng lương ít ỏi. Tối về nằm trong cái phòng trọ nóng hừng hực, muỗi vo ve bên tai và nhớ nhà. Tiền bạc thì nhanh cạn dần, có bữa phải ăn mì tôm cho qua cơn đói.
Cuộc gặp gỡ làm thay đổi số phận
Lúc anh rất chán nản và định thu dọn đồ đạc về quê thì lại gặp được em. Em lúc đó là con gái thành phố dễ thương và có công việc ổn định. Hai đứa làm chung công ty. Anh thì lúc đó khờ lắm, lóng ngóng vụng về, còn em thì luôn quan tâm nhẹ nhàng chỉ bảo. Sự quan tâm giản dị của em làm lòng anh thấy cái thành phố lạnh lùng này bắt đầu có hơi ấm rồi và quyết định ở lại.
Tình yêu ngày gian khó và mái nhà tranh giữa lòng phố thị
Ngày anh mở lời yêu, chính anh cũng thấy mình quá liều. Trong túi lúc đó chỉ có vài trăm ngàn, xe máy thì cà tàng hay tắt máy giữa đường. Vậy mà em lại gật đầu đồng ý.
Vượt qua những lời dị nghị của người đời
Hồi đó bạn bè em đứa nào cũng không thích anh vì họ cho là không xứng. Họ bảo em dại dột khi quen một đứa dân tỉnh lẻ, nghèo rớt mồng tơi lại không có tương lai. Người ta xầm xì sau lưng em về anh rất nhiều. Lúc đó anh biết chứ, lúc đó anh vừa tự ái vừa thương em. Em nắm chặt tay anh bảo họ nói gì kệ họ, em chỉ cần người yêu em và biết chí thú làm ăn là được. Câu nói đó làm anh tỉnh lại, tự hứa với lòng phải cố gắn kiếm tiền, sống chết với cái mảnh đất này để không làm em thất vọng.
Căn phòng trọ dột nát và nụ cười của em
Đám cưới của hai đứa chỉ có năm bàn ra mắt hai bên gia đình. Cưới xong lại dắt nhau về cái phòng trọ cũ kỹ bọc tôn. Anh nhớ nhất những trận mưa đêm, phòng bị dột nước mưa từ trên mái cứ nhỏ tong tong xuống chỗ nằm. Hai vợ chồng phải ngồi vậy để kéo giường lánh chỗ dột, rồi lấy chậu ra hứng. Nhìn em ướt nhẹp áo mà vẫn cười hì hì, anh vừa xót xa vừa tự trách mình bất tài. Chính nụ cười vô tư đó của em đã kéo anh đi qua những chuỗi ngày tăm tối nhất.
Sự hy sinh thầm lặng của người vợ hiền
Thời gian qua dần cũng tích góp được đôi chút. Người ta hay nhìn vào cái nhà, cái xe hiện tại của anh rồi khen anh giỏi. Họ đâu biết nếu không có bàn tay thu vén của em thì anh đã gục ngã từ lâu rồi.
Bỏ qua những xúng xính lụa là để lo cho chồng con
Con gái ai mà không thích váy áo xịn, son phấn đẹp. Nhưng từ ngày lấy anh, em quên luôn mấy thứ xa xỉ đó. Đi chợ em tính toán từng cắc bạc, mua con cá miếng thịt cũng phải nâng lên đặt xuống sao cho vừa túi tiền. Cứ có tiền dư là em lại giục anh cất đi để sau này làm vốn. Cái áo em mặc sờn cả vai áo em cũng không chịu mua áo mới, cứ bảo ở nhà ăn mặc sao cũng được.
Đứng mũi chịu sào lúc chồng ngã ngựa
Giai đoạn làm ăn thất bại là khoảng thời gian đáng sợ nhất của anh. Người ta đến đòi nợ, bạn bè ai cũng cùng cảnh khó khăn nên không giúp được. Anh suy sụp đến mức cả ngày chỉ biết buồn bã và thức đêm. Em không một lời than trách. Em lặng lẽ đem hết số vàng cưới và tiền tiết kiệm đưa cho anh trả nợ. Em nói còn người là còn của mà, ngã ở đâu thì gắn dậy ở đó nha anh!. Sự điềm tĩnh của em lúc đó như chiếc phao cứu anh khỏi những ngày đen tối.
Cái kết ngọt ngào và lòng biết ơn em
Bây giờ mọi thứ đã khác xưa rất nhiều. Khó khăn đó qua rồi, cuộc sống gia đình đã dễ thở hơn trước rất nhiều. Hai vợ chồng đã có căn nhà nhỏ khang trang, các con cũng khôn lớn mỗi ngày.
Chuyến xe về quê đầy tự hào
Mỗi lần gom góp đồ đạc chở em và các con về quê thăm gia đình, nhìn em ngồi phía sau trò chuyện vui vẻ, anh lại thấy mũi mình cay cay. Sài Gòn đã cho anh rất nhiều thứ, nhưng thứ tài sản lớn nhất đó là em. Nếu ngày đó em buông tay, có lẽ anh đã là một người thất bại quay về quê làm ruộng từ lâu rồi.
Trọn tình trọn nghĩa với người tri kỷ
Mái tóc em giờ đã lốm đốm vài sợi bạc, bàn tay cũng không còn mềm mại như xưa vì phải làm lụng quá nhiều. Với anh, những dấu vết thời gian đó trên người em là minh chứng cho một tình yêu cao cả. Anh không dám hứa với em những điều xa xôi, chỉ muốn nói với em là Dù sau này cuộc sống có thay đổi ra sao, anh vẫn luôn là người chồng chung thủy của em như ngày đầu vậy, luôn trân trọng và yêu thương người vợ tào khang đã cùng anh đi qua mưa bão.

Nỗi lòng nàng dâu mới, Sự khác biệt về lối sống có thật sự đáng sợ?
Nỗi lòng nàng dâu mới, Sự khác biệt về lối sống có thật sự đáng sợ?
Có nên kết hôn khi chưa có gì trong tay ở tuổi 30?
Có nên kết hôn khi chưa có gì trong tay ở tuổi 30?
Cẩm Nang Sống
Hành trình tìm lại bản thân qua những chuyến đi xa
Hành trình tìm lại bản thân qua những chuyến đi xa
Có nên dạy con tiêu tiền sớm? Lộ trình thực tế cho cha mẹ
Có nên dạy con tiêu tiền sớm? Lộ trình thực tế cho cha mẹ
Tại sao chúng ta thường cáu gắt với người mình yêu thương nhất
Tại sao chúng ta thường cáu gắt với người mình yêu thương nhất
Cách đối phó với đồng nghiệp thị phi hay soi mói
Cách đối phó với đồng nghiệp thị phi hay soi mói
Mẹo nhìn chữ lạ đọc bồi trong 3 nốt nhạc
Mẹo nhìn chữ lạ đọc bồi trong 3 nốt nhạc
Bóng đá – Sợi dây kết nối vô hình giữa các thế hệ trong gia đình.
Bóng đá – Sợi dây kết nối vô hình giữa các thế hệ trong gia đình.