Văn bản:

Danh mục: Sách và đời

Tôi đã học được cách giữ phẩm giá giữa biến động từ kiệt tác Life and Fate

Giữa những ngày trời mưa lạnh, tôi ngồi đọc cuốn Life and Fate của Vasily Grossman, và như một người lữ hành lạc vào rừng tối, tôi không chỉ tìm thấy câu chuyện về chiến tranh, mà còn tìm thấy bản thân mình đang đối mặt với những câu hỏi lớn về sự tồn tại trong một thế giới không bao giờ ổn định. Từ những trang sách, tôi nghe giọng nói của một người đã trải qua những đau thương nhất của thời đại, nhưng vẫn giữ được một chút niềm tin vào con người, vào sự tốt đẹp dù mọi thứ biến đổi. Đây không chỉ là một cuốn tiểu sử về chiến tranh Thế giới thứ hai,... Đọc tiếp

Xem thêm: Cry, the Beloved Country khiến tôi tin lòng nhân hậu vẫn có thể chữa lành

Trí tưởng tượng cũng là một dạng tự do: Sau Master and Margarita đã cho tôi điều đó

Mỗi khi đêm về, không gian ngoài kia ghìm mình trong một thứ im lặng đến ngột ngạt. Tiếng còi xe thưa thớt dần…, nhường chỗ cho tiếng lật giật mình của những trang giấy cũ. Tôi ngồi đây, bên ly cà phê đã nguội ngắt từ bao giờ, lơ đãng nhìn những vệt sáng từ đèn đường hắt qua khe cửa sổ. Trên bàn, cuốn tiểu thuyết dày cộm Nghệ nhân và Margarita (tên gốc: The Master and Margarita) của Mikhail Bulgakov vẫn mở ra ở chương gã mèo khổng lồ Behemoth đang chơi cờ vua. Đột nhiên, một cảm giác giải thoát kỳ lạ xâm chiếm lấy tâm trí tôi. Tôi nhận ra, sau tất cả những lằn... Đọc tiếp

Xem thêm: Một cuốn sách, một đời người: Những triết lý nhân sinh tôi học được từ vấp ngã

Khi nỗi buồn tuổi trẻ được xoa dịu bằng sự tĩnh lặng của tâm hồn bởi cuốn sách Màu Của Nước

Có những chiều hoàng hôn bách bộ qua những con phố cổ kính tại Dublin, Ireland, những giọt nước còn đọng lại trên mặt đường đá cuội phản chiếu bầu trời xám bạc, tôi chợt nhận ra nỗi buồn của tuổi trẻ cũng giống như những hạt mưa kia. Chúng đổ xuống ồn ào, làm ướt sũng vai áo, nhưng khi đi qua rồi, tất cả những gì còn lại chỉ là một khoảng không tĩnh lặng. Chính trong sự tĩnh lặng ấy, tôi đã lật giở những trang sách hồi ký Màu Của Nước (The Color of Water) của tác giả James McBride – một cuốn sách vốn được yêu thích và truyền tay nhau mạnh mẽ tại các... Đọc tiếp

Xem thêm: Cry, the Beloved Country khiến tôi tin lòng nhân hậu vẫn có thể chữa lành

Hành trình đối diện với những góc khuất dối lừa và bản ngã con người qua “Thú Hoang”

Khi thành phố chiều muộn chìm vào làn sương xám xịt của những cơn mưa rào dầm dề, tôi thường ngồi lại với một tách trà tĩnh lặng. Tôi trốn chạy những âm thanh huyên náo ngoài kia. Tôi tìm về những trang sách, nơi bản ngã của mình được soi chiếu một cách trần trụi nhất. Có ai đó từng nói rằng, văn học là tôn giáo của những kẻ cô độc, và mỗi cuốn sách ta chọn lật mở vào một thời điểm bất kỳ trong đời đều mang một sứ mệnh vô hình. Sứ mệnh ấy có thể là vuốt ve, có thể là vỗ về, nhưng đôi khi lại là một cú giáng mạnh mẽ vào... Đọc tiếp

Xem thêm: Tôi đã học được cách giữ phẩm giá giữa biến động từ kiệt tác Life and Fate

Một cuốn sách, một đời người: Những triết lý nhân sinh tôi học được từ vấp ngã

Tôi viết những dòng này vào một buổi tối muộn, khi ngoài kia tiếng còi xe đã thưa thớt dần và thành phố bắt đầu thở những nhịp dài mệt mỏi. Trên bàn làm việc, cuốn sách cũ nằm im lìm dưới ánh đèn vàng, những góc bìa đã sờn rách như chính những vết sẹo mà năm tháng đã hằn lên cuộc đời tôi. Người ta thường nói, mỗi cuốn sách gặp được trong đời đều là một cái duyên định sẵn. Có những cuốn sách ta đọc để giải trí, có những cuốn ta đọc để lấy kiến thức, nhưng cũng có những cuốn sách xuất hiện ngay vào khoảnh khắc ta gục ngã dưới chân vực sâu,... Đọc tiếp

Xem thêm: Để hiểu rằng trái tim không có tuổi: Season of Crimson Blossoms