Văn bản:

Danh mục: Sách và đời

Giúp tôi hiểu điều gì thật sự làm nên một con người từ Things Fall Apart

Và tôi ngồi đây để viết về những đổ vỡ đời thực. Cuốn tiểu thuyết kinh điển của Chinua Achebe chỉ là một cái cớ, một chất xúc tác đánh động vào vùng sâu kín nhất của tâm thức, giúp tôi hiểu điều gì thật sự làm nên một con người từ Things Fall Apart khi đứng trước những giông bão của số phận. Bản Ngã Độc Lập Và Những Chiếc Mặt Nạ Vỡ Vụn Giữa Đời Thực Tôi nhớ một buổi chiều muộn của năm hai mươi lăm tuổi, khi đứng trước gương trong một phòng trọ chật hẹp ở Sài Gòn, tôi đã cố gắng tập cười sao cho thật bình thản dù bên trong đang tan nát... Đọc tiếp

Xem thêm: Cry, the Beloved Country khiến tôi tin lòng nhân hậu vẫn có thể chữa lành

Cô đơn có thể di truyền: Sau One Hundred Years of Solitude

Cuốn sách cũ của Gabriel García Márquez. Sáu trăm trang sách kết thúc bằng một lời nguyền nghiệt ngã, nhưng điều đọng lại trong tôi không phải là vương triều Macondo sụp đổ, mà là một câu hỏi nhức nhối thấu tận xương tủy: Liệu cô đơn có thể di truyền? Khi khép lại chương cuối cùng, tôi không nhìn thấy những bóng ma của dòng họ Buendía, tôi nhìn thấy chính mình, nhìn thấy cha mẹ mình, và nhìn thấy cả một thế hệ đang chênh vênh giữa dòng đời. Cuốn sách không còn là một tác phẩm văn học xa xôi; nó trở thành tấm gương soi rọi thẳng vào những vết rách tâm lý mà chúng ta... Đọc tiếp

Xem thêm: Giúp tôi hiểu điều gì thật sự làm nên một con người từ Things Fall Apart

Dạy tôi sức mạnh của những người phụ nữ: A Thousand Splendid Suns

Khaled Hosseini, một tác phẩm không đơn thuần là văn chương, mà là một vết cắt sâu thẳm vào tâm thức. Cuốn sách mang tên A Thousand Splendid Suns (Ngàn mặt trời rực rỡ). Nhưng bạn hãy an lòng, tôi ngồi đây không phải để làm công việc của một nhà phê bình, càng không muốn tóm tắt lại những tình tiết hay phân tích số phận của các nhân vật Mariam hay Laila theo lối mòn cũ kỹ. Tôi muốn dùng những trang sách ấy như một chiếc gương soi, một chất xúc tác mãnh liệt để chúng ta cùng nhìn sâu vào những góc khuất của đời thực, về tâm lý phụ nữ, và về sức mạnh phi... Đọc tiếp

Xem thêm: Giúp tôi hiểu điều gì thật sự làm nên một con người từ Things Fall Apart

Những mùa đông không thể đóng băng trái tim: Doctor Zhivago

Sương chiều, cái lạnh ngấm qua lớp áo dạ dày cộm, chạm vào da thịt rồi len lỏi thẳng vào những khoảng trống sâu kín nhất của tâm hồn. Giữa thanh âm hối hả của phố thị, tôi thường chọn cách ngồi lại với một tách cà phê đắng, để mặc cho những suy tưởng trôi về một vùng trời xa xôi, nơi tuyết trắng nước Nga phủ mờ những số phận. Trong không gian chênh vênh ấy, cuốn sách của Boris Pasternak – bài học cuộc sống từ Doctor Zhivago – hiện lên như một đốm lửa sưởi ấm, không phải để kể lại một câu chuyện văn học, mà để đánh thức những góc khuất trong hành trình... Đọc tiếp

Xem thêm: Dạy tôi kiên nhẫn và bao dung hơn với tình yêu: Chiêm nghiệm từ Love in the Time of Cholera

Thơ ca có thể cứu một tâm hồn: The Postman đã nhắc tôi điều đó

Có đôi lúc tôi tự hỏi: nếu mỗi ngày chỉ xoay quanh công việc, tiền bạc và những trách nhiệm phải hoàn thành, thì những cuốn sách, những câu thơ và nghệ thuật còn giữ vị trí nào trong cuộc sống của mình? Tôi từng mang một cái tôi chênh vênh như thế bước qua những năm tháng tuổi trẻ đầy vết xước. Cho đến một ngày, tôi mở lại những trang viết quen thuộc của Antonio Skármeta. Không phải để tìm kiếm một bài đánh giá văn học, mà để tìm một chiếc phao cứu sinh. Cuốn sách cổ điển ấy đã trở thành chất xúc tác mạnh mẽ, nhắc nhở tôi một sự thật hiển nhiên nhưng dễ... Đọc tiếp

Xem thêm: Cuộc chiến giữa bản năng với văn minh: Doña Bárbara

Bản tình ca u sầu giữa thành phố Kars và tiếng nói riêng của nỗi cô đơn từ “Snow”

Thành phố Kars mùa tuyết đổ và những khoảng trắng trong lòng người. Đôi khi tôi cảm nhận dược bầu trời như thấp đến mức tưởng chỉ cần đưa tay là chạm được vào những đám mây nặng trĩu. Ngồi im trước ô cửa, nhìn ánh chiều nhạt dần trên những mái nhà và tôi bỗng thấy lòng mình cũng phủ một lớp sương mỏng. Chính trong khoảnh khắc ấy, Kars hiện lên như một miền ký ức chưa từng thuộc về tôi. Thành phố nhỏ bé trong Snow của Orhan Pamuk không níu chân tôi bằng những biến động lịch sử hay những xung đột niềm tin. Điều khiến tôi không thể rời mắt là những bông tuyết lặng... Đọc tiếp

Xem thêm: Giúp tôi hiểu điều gì thật sự làm nên một con người từ Things Fall Apart

Cry, the Beloved Country khiến tôi tin lòng nhân hậu vẫn có thể chữa lành

Giữa thời đại mà sự hoài nghi lên ngôi, nơi người ta sẵn sàng dựng lên những vách ngăn để tự vệ, tôi vô tình lật lại Cry, the Beloved Country của Alan Paton. Cuốn sách ấy không phải là một vốc thuốc giảm đau tức thời. Nó là một vết thương hở, nhưng lại chứa đựng thứ ánh sáng cứu rỗi dịu dàng nhất. Bản thân cuốn sách không nằm lại trên kệ như một món cổ vật của lịch sử phân biệt chủng tộc Nam Phi, nó bước thẳng vào thế giới nội tâm của tôi, trở thành một đòn bẩy thức tỉnh những vùng ký ức tưởng chừng đã nguội lạnh. Những Chênh Vênh Đời Thực Và... Đọc tiếp

Xem thêm: Tôi đã học được cách giữ phẩm giá giữa biến động từ kiệt tác Life and Fate

Nhắc tôi rằng trưởng thành luôn đi cùng mất mát: Kristin Lavransdatter

Chiều ấy, tôi ngồi rất lâu trong căn phòng chỉ còn nghe tiếng kim đồng hồ chậm chạp đuổi theo thời gian. Mọi dự định từng khiến tôi háo hức bỗng trở nên xa lạ. Những lựa chọn tưởng mình đã đúng lại âm thầm để lại những vết xước không thể nhìn thấy bằng mắt. Tôi đưa tay lên giá sách, vô thức chạm vào bộ tiểu thuyết đã cùng mình đi qua nhiều năm tháng. Lớp bìa hơi sần dưới đầu ngón tay mang đến một cảm giác quen thuộc kỳ lạ, như thể đang nắm lấy bàn tay của một người bạn cũ không cần nhiều lời hỏi han. Tôi không đọc ngay. Tôi chỉ lật khẽ... Đọc tiếp

Xem thêm: Cry, the Beloved Country khiến tôi tin lòng nhân hậu vẫn có thể chữa lành

Cuộc chiến giữa bản năng với văn minh: Doña Bárbara

Tôi luôn bị ám ảnh bởi những vùng đất chưa được thuần hóa. Không phải vì sự hiểm nguy của chúng, mà bởi ở đó, thiên nhiên và con người đều sống đúng với bản chất nguyên sơ nhất. Chính cảm giác ấy ùa về khi tôi mở Doña Bárbara. Những cánh đồng mênh mông, những dòng sông lặng lẽ và những con người mang trong mình sức mạnh của bản năng khiến tôi nhận ra rằng, đôi khi cuộc chiến dữ dội nhất không diễn ra giữa người với người, mà giữa phần hoang dã và phần văn minh trong cùng một trái tim. Tác phẩm kinh điển này của nền văn học Mỹ Latinh không đơn thuần nằm... Đọc tiếp

Xem thêm: Khi nỗi buồn tuổi trẻ được xoa dịu bằng sự tĩnh lặng của tâm hồn bởi cuốn sách Màu Của Nước

Để hiểu rằng trái tim không có tuổi: Season of Crimson Blossoms

Thời gian là một người thợ điêu khắc âm thầm. Nó không chỉ khắc những nếp nhăn lên gương mặt, mà còn lặng lẽ dựng lên trong lòng người những giới hạn vô hình. Đến một lúc nào đó, ta bắt đầu tin rằng mình đã qua tuổi để yêu mãnh liệt, để mơ liều lĩnh hay để sống hết mình. Rồi Season of Crimson Blossoms xuất hiện, như một lời phản biện dịu dàng dành cho mọi định kiến ấy. Tôi không muốn viết một bài điểm sách. Tôi không ở đây để cân đo đong đếm xem bút pháp của tác giả tài hoa ra sao, hay cốt truyện có thắt nút mở nút thế nào. Tôi tìm... Đọc tiếp

Xem thêm: Giúp tôi hiểu điều gì thật sự làm nên một con người từ Things Fall Apart