Danh mục: Sách và đời
Sương chiều, cái lạnh ngấm qua lớp áo dạ dày cộm, chạm vào da thịt rồi len lỏi thẳng vào những khoảng trống sâu kín nhất của tâm hồn. Giữa thanh âm hối hả của phố thị, tôi thường chọn cách ngồi lại với một tách cà phê đắng, để mặc cho những suy tưởng trôi về một vùng trời xa xôi, nơi tuyết trắng nước Nga phủ mờ những số phận. Trong không gian chênh vênh ấy, cuốn sách của Boris Pasternak – bài học cuộc sống từ Doctor Zhivago – hiện lên như một đốm lửa sưởi ấm, không phải để kể lại một câu chuyện văn học, mà để đánh thức những góc khuất trong hành trình... Đọc tiếp
Thơ ca có thể cứu một tâm hồn: The Postman đã nhắc tôi điều đó
Có đôi lúc tôi tự hỏi: nếu mỗi ngày chỉ xoay quanh công việc, tiền bạc và những trách nhiệm phải hoàn thành, thì những cuốn sách, những câu thơ và nghệ thuật còn giữ vị trí nào trong cuộc sống của mình? Tôi từng mang một cái tôi chênh vênh như thế bước qua những năm tháng tuổi trẻ đầy vết xước. Cho đến một ngày, tôi mở lại những trang viết quen thuộc của Antonio Skármeta. Không phải để tìm kiếm một bài đánh giá văn học, mà để tìm một chiếc phao cứu sinh. Cuốn sách cổ điển ấy đã trở thành chất xúc tác mạnh mẽ, nhắc nhở tôi một sự thật hiển nhiên nhưng dễ... Đọc tiếp
Bản tình ca u sầu giữa thành phố Kars và tiếng nói riêng của nỗi cô đơn từ “Snow”
Thành phố Kars mùa tuyết đổ và những khoảng trắng trong lòng người. Đôi khi tôi cảm nhận dược bầu trời như thấp đến mức tưởng chỉ cần đưa tay là chạm được vào những đám mây nặng trĩu. Ngồi im trước ô cửa, nhìn ánh chiều nhạt dần trên những mái nhà và tôi bỗng thấy lòng mình cũng phủ một lớp sương mỏng. Chính trong khoảnh khắc ấy, Kars hiện lên như một miền ký ức chưa từng thuộc về tôi. Thành phố nhỏ bé trong Snow của Orhan Pamuk không níu chân tôi bằng những biến động lịch sử hay những xung đột niềm tin. Điều khiến tôi không thể rời mắt là những bông tuyết lặng... Đọc tiếp
Cry, the Beloved Country khiến tôi tin lòng nhân hậu vẫn có thể chữa lành
Giữa thời đại mà sự hoài nghi lên ngôi, nơi người ta sẵn sàng dựng lên những vách ngăn để tự vệ, tôi vô tình lật lại Cry, the Beloved Country của Alan Paton. Cuốn sách ấy không phải là một vốc thuốc giảm đau tức thời. Nó là một vết thương hở, nhưng lại chứa đựng thứ ánh sáng cứu rỗi dịu dàng nhất. Bản thân cuốn sách không nằm lại trên kệ như một món cổ vật của lịch sử phân biệt chủng tộc Nam Phi, nó bước thẳng vào thế giới nội tâm của tôi, trở thành một đòn bẩy thức tỉnh những vùng ký ức tưởng chừng đã nguội lạnh. Những Chênh Vênh Đời Thực Và... Đọc tiếp
Nhắc tôi rằng trưởng thành luôn đi cùng mất mát: Kristin Lavransdatter
Chiều ấy, tôi ngồi rất lâu trong căn phòng chỉ còn nghe tiếng kim đồng hồ chậm chạp đuổi theo thời gian. Mọi dự định từng khiến tôi háo hức bỗng trở nên xa lạ. Những lựa chọn tưởng mình đã đúng lại âm thầm để lại những vết xước không thể nhìn thấy bằng mắt. Tôi đưa tay lên giá sách, vô thức chạm vào bộ tiểu thuyết đã cùng mình đi qua nhiều năm tháng. Lớp bìa hơi sần dưới đầu ngón tay mang đến một cảm giác quen thuộc kỳ lạ, như thể đang nắm lấy bàn tay của một người bạn cũ không cần nhiều lời hỏi han. Tôi không đọc ngay. Tôi chỉ lật khẽ... Đọc tiếp
Cuộc chiến giữa bản năng với văn minh: Doña Bárbara
Tôi luôn bị ám ảnh bởi những vùng đất chưa được thuần hóa. Không phải vì sự hiểm nguy của chúng, mà bởi ở đó, thiên nhiên và con người đều sống đúng với bản chất nguyên sơ nhất. Chính cảm giác ấy ùa về khi tôi mở Doña Bárbara. Những cánh đồng mênh mông, những dòng sông lặng lẽ và những con người mang trong mình sức mạnh của bản năng khiến tôi nhận ra rằng, đôi khi cuộc chiến dữ dội nhất không diễn ra giữa người với người, mà giữa phần hoang dã và phần văn minh trong cùng một trái tim. Tác phẩm kinh điển này của nền văn học Mỹ Latinh không đơn thuần nằm... Đọc tiếp
Để hiểu rằng trái tim không có tuổi: Season of Crimson Blossoms
Thời gian là một người thợ điêu khắc âm thầm. Nó không chỉ khắc những nếp nhăn lên gương mặt, mà còn lặng lẽ dựng lên trong lòng người những giới hạn vô hình. Đến một lúc nào đó, ta bắt đầu tin rằng mình đã qua tuổi để yêu mãnh liệt, để mơ liều lĩnh hay để sống hết mình. Rồi Season of Crimson Blossoms xuất hiện, như một lời phản biện dịu dàng dành cho mọi định kiến ấy. Tôi không muốn viết một bài điểm sách. Tôi không ở đây để cân đo đong đếm xem bút pháp của tác giả tài hoa ra sao, hay cốt truyện có thắt nút mở nút thế nào. Tôi tìm... Đọc tiếp
Nghệ thuật mỉm cười trước nghịch cảnh: The Good Soldier Švejk
Có những cuốn sách khiến người ta khâm phục trí tuệ của tác giả. Có những cuốn sách khiến người ta xúc động vì vẻ đẹp của ngôn từ. Nhưng cũng có những cuốn sách kỳ lạ hơn: đọc xong, ta không trở thành một con người khác, chỉ thấy mình nhẹ lòng hơn trước những điều vốn từng làm ta khổ sở. The Good Soldier Švejk (Vận binh ngoan cường Švejk) là một cuốn sách như thế. Lần đầu cầm cuốn sách trên tay, tôi không tìm kiếm một bài học về chiến tranh, cũng chẳng mong đợi một bản anh hùng ca. Điều níu tôi ở lại lại là một gã binh nhì luôn mỉm cười giữa những... Đọc tiếp
Cái đẹp luôn có nhiều cách để được nhìn thấy trong cuốn sách My Name Is Red
Người ta thường nói rằng cái đẹp là thứ đơn giản, nhưng lại khó để tìm thấy - đúng như lời của nhà văn Anh Evelyn Underhill mà tôi đã từng đọc trên một tấm biển nhỏ ở quán cà phê gần nhà: Tất cả mọi thứ đều có thể nhìn thấy dưới ánh sáng của lòng nhân đức, và vì vậy, trong khía cạnh của cái đẹp; bởi cái đẹp là hiện thực giản đơn được nhìn qua con mắt yêu thương. Tôi đã không hiểu rõ ý nghĩa của câu này cho đến khi lần đầu tôi mở cuốn My Name Is Red của Orhan Pamuk, và thấy rằng vẻ đẹp không chỉ nằm ở những bức tranh... Đọc tiếp
Dạy tôi kiên nhẫn và bao dung hơn với tình yêu: Chiêm nghiệm từ Love in the Time of Cholera
Khi tôi mở cuốn Love in the Time of Cholera lần đầu, tôi không ngờ rằng một câu chuyện tình yêu hơn nửa thế kỷ sẽ gieo vào tôi những suy nghĩ sâu sắc về kiên nhẫn và sự bao dung trong mối quan hệ. Cuốn sách của Gabriel García Márquez không chỉ kể về tình yêu của Florentino Ariza và Fermina Daza mà còn là một bài học về cách chúng ta có thể học hỏi từ những cuộc chờ đợi dài ngoạn, những sai lầm và những thay đổi của thời gian. Bối cảnh và ý nghĩa của cuốn sách Cuốn sách được xuất bản năm 1985, ngay sau khi García Márquez giành giải Nobel Văn học năm... Đọc tiếp